Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010

Truyện Teen: Xe bus và anh chàng Thịt Hộp

Tôi quen Thịt Hộp trong tình huống không thể bi đát hơn. Bị hỏng xe và phải leo lên xe bus dù biết mình thuộc dạng say xe trầm trọng, tôi đã "phun" cả bữa sáng của mình vào đôi giày của tên ngồi cạnh... Là Thịt Hộp...

Truyện Teen: Mùa thu và chú cánh cam

Anh đã từng là một chàng trai kiêu ngạo và lạnh lùng. Cô đã từng là một cô gái tính tình trẻ con và nóng nảy. Cả hai bọn họ có thể gọi là chẳng có điểm gì chung về mặt tính cách nhưng lại có vô cùng nhiều sở thích giống nhau.
Ngày hôm nay...

Truyện Teen: Lời nhắn trong tấm bưu thiếp

Chiều hôm đó, tôi gọi điện rủ Mạnh qua chở tôi đi chơi cùng chị. Và Huy đã bắt gặp thấy chúng tôi đi cùng nhau...
Có tiếng chị Trang gõ cửa:

Truyện Teen: Rắc rối từ phòng thi số 7

Và những suy nghĩ, hành động lảm nhảm kì quặc của hai cô cậu vốn chẳng hề quen nhau…

Nó gặp Danh từ lúc đó, lúc đứng trước cửa phòng thi. Hôm ấy, 16.12.2008, nó nhớ chứ, ở dãy lầu đầu tiên, phòng số 7, và nó đang đứng trên hành lang, vừa cố cầm cho bằng hết hộp bút, giấy thi, máy tính, vừa lẩm nhẩm: sin^2(x) + cos^2(x)= 1; 1-cos^2(x)=sin^2(x)…

Truyện Teen: Mận Trái Mùa

Quê tui nghèo lắm, mỗi lần trung thu là lũ nhỏ chỉ lấy lon sữa bỏ cắt ra làm lồng đèn. Ngày ấy nhà tui nghèo nhất trong đám trẻ cùng quê, mỗi lần nghe tụi nó rôm rả chuẩn bị xách đèn đi chơi là tui lại nô nức, nhưng mấy khi mẹ cho đi. Bà nói đêm tối, tui lại khù khờ, đi xa không khéo lạc lại khổ. Thế là những lần như vậy con Mận qua xin má cho tui đi chơi. Con nhỏ tóc khét nắng chăn trâu suốt ngày, nhà nó có năm đứa con gái, ba nó cứ chê con gái lớn lên theo chồng, không đứa nào ở nhà phụng dưỡng cha mẹ. Má tui lại nói, tại cha con Mận muốn có người ngồi nhậu chung, nên ổng cần con trai, chứ má tui khoái con gái nhất, con trai chỉ được cái lỳ thôi. Nhiều khi tui nghĩ tui cũng đâu có lỳ, như con Mận mới là lỳ, Thuở đời này, con gái đi chăn trâu có bữa nó lo hái xoài trâu đi ăn cỏ dưỡng của người ta, dìa nhà ba nó quánh chục roi mà nó không khóc, ở nhà má quánh có mấy roi là tui muốn chết rồi. Mỗi lần nó bị ba đánh xong cũng cười hè hè chứ thấy nó có đau la gì đâu. Tính ra vậy nó lỳ hơn tui chứ hả? Nhưng được cái con nhỏ lanh lẹ, má tui khoái nó dễ sợ, má tui khen nó lanh, mà lanh thiệt.Má tui nói nếu được ăn học đàng hoàng chắc con nhỏ học giỏi lắm. Tôi nó là chị lớn, nên từ nhỏ phải nghĩ học để nhường cho mấy đứa em. Chính vì siêng năng giỏi giang vậy nên mỗi lần nó qua xin cho tui đi coi hát đình, hay đi chơi đâu má tui cũng ừ ngọt. Có lúc tui nghĩ không biết nó con ruột hay tui nữa.

Truyện Teen: Anh chàng người Nhật

Có những người mà trong cuộc đời, mình chỉ gặp 1 lần, 1 lần duy nhất, nhưng 1 lần là đủ để mình nhớ mãi…

Câu nói đại loại như vậy, tôi đã đọc được ở 1 quyển sách nào đó, nhưng cũng chẳng bao giờ có “cơ hội” để gặp được 1 người như thế. Cho đến khi tôi gặp Yuu…

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Truyện Teen: Cô gái thứ 7 ( phần đầu )

Cho đến hôm nay, cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc hẹn hò thứ 7...


Truyện Teen: Cô gái thứ 7

Mọi chuyện rồi có ra sao? Hay tôi sẽ lại phải đếm tới cuộc hẹn với cô gái thứ 8?


Việc đầu tiên: làm quen. Có hai phương pháp, một là gặp trực tiếp và hai là nhắn tin. Qua phân tích thì tôi nên nhắn tin vì việc gặp mặt trực tiếp ngay từ đầu dễ dẫn đến việc em ngồi nói chuyện với tôi như một thằng bạn thân chứ không phải như một anh khóa trên có cảm tình. Và dĩ nhiên, các tin nhắn của tôi đều nằm trong sự giám định của chuyên gia tình yêu. Và cái tôi nhận được là một câu nói đầy ẩn ý và khá tốt: Anh khá ấn tượng. Tôi cũng nhận thấy một phát hiện mới mẻ: em thông minh và hài hước.

Truyện Teen: Người yêu em thật

Nhấn chuột, post cái note đầy mùi trách móc lên FB, Di đắc ý nghĩ Tuân sẽ phải cảm thấy hối hận về những điều anh ấy đã làm cho người yêu của mình. Chạy đến và xin lỗi mình...



Note... ngày ….tháng….năm

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

chuyện con nhện

Sợi dây tình yêu  
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...

--
Đừng tưởng mày khóc
                          nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                nhưng nước mắt ở trong tim.
           ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                   QuốcLA _ TM
                        0932 23 03 88
                                0972 299 029  

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Dù sao vẫn là con gái



- Hey! Bạn gì ơi, làm rơi thẻ sinh viên nè! Giọng một đứa con gái vang lên sau lưng. Chẳng biết có phải gọi nó hay không nên nó không quay lại. Bước được vài bước nữa thì có một bàn tay vỗ bốp một cái vào vai nó. Giật mình nó quay đầu về phía có bàn tay vỗ mạnh bạo không thua gì con trai và nhận thêm một “chuỗi” âm thanh giòn giã: - Nè! Lỗ tai có vấn đề hử? Gọi mà không thèm quay lại, tính bỏ luôn cái thẻ sinh viên à? Lúc điểm danh mà không có tính sao đây? Con trai mà đểnh đỏang thấy ớn luôn áh!


Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Hẹn gặp nhé ngày mai

Ở một miền xa xôi nào đó rất khó tìm và ít ai biết đến, có hai người bạn chơi thân với nhau. Một người có tên là Tạm Biệt, người kia có tên là Vĩnh Biệt. Họ là một đôi thân lắm, lúc nào cũng có nhau.

Hồi còn nhỏ, khi Tạm Biệt hãy còn bé xí xí, loắt choắt chập chững vào lớp Một, cô giáo xếp Tạm Biệt ngồi kế bạn Vĩnh Biệt. Từ lúc đó hai đứa là đôi bạn thân của nhau.

Mỹ nhân giang hồ

Cô ngồi bên song cửa sổ của phòng giam nhìn ra ngoài suy tư, trên tay cầm điếu thuốc. Chà, trong cái trại tù này mà có thuốc hút thì hẳn cô cũng phải thuộc dạng máu mặt lắm. Bỗng dưng cô cầm điếu thuốc đang hút dở, di thẳng vào một cái song sắt cửa sổ và chửi to: "Mẹ kiếp! Đời…".

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Liên Hệ email: Lqlangtucoi@gmail.com DĐ: 0932230388