Đói, đói bỏ xừ đi được.
Chán và ngán cái công ty khỉ ho cò gáy này, tinh tướng và ti toe, chả lo đc cho nhân viên cái đếch gì nhưng cứ thíc khoe khoang,
Hôm nay, à không chính xác là hôm qua anh Thắng và anh Đồng sang chơi, hê hê, mấy anh em quất 1 trận, vui phết, khà khà,nhà còn chưa dọn, kệ, he he, lúc nào dọn sau nhỉ,
Chẹp, Giang dê sắp lấy vơ, lại thêm 1 thằng nữa có gái bám, sướng bỏ mịa, hì hì hì.
Giá như blog cũng có thể thoải mái nhỉ, hì hì,có những thứ mình không biết ném vào đâu, đau đầu, đau cẳng, thiên hạ là một mớ bòng bong.
liệu mình có phải người cứng rắn không nhỉ, nóng tính thì hẳn rồi, nhưng cũng bồng bột nữa, giờ phải tĩnh tâm lại, dịu cái đầu lại, lúc nào cũng cảm thấy căng thẳng, căng thẳng vì những cái không đâu, chán chả buồn chết,
làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao............., làm sao.....................
ây chà, cuối tháng rồi mà vẫn chưa đủ chỉ tiêu, hóc ghê, tháng này không đủ tiền tiêu tết rồi
Tìm kiếm Blog này
Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010
năm mới
nhanh thật chả mấy chốc đã qua năm mới. chưa đầy 1 tháng nữa tới tết,qua 1 năm mà chả đc cái trò trống giống má gì cả. hnay trưởng nhóm mới làm ca đêm đầu tiên, nhiều người chán. híc,xem ra làm sếp cũng chả dễ dàng gì.
uhm, liệu kiếm đâu ra 2 3 triệu bây giờ nhỉ, để mà... để mà làm cái gì, mình cũng chẳng biết nữa, xét đi xét lại, thì mình chạy vạy số tiền đó để làm gì, khi mà có thể mình sẽ không có cơ hội lấy lại, trời ơi là trời, nhiều lúc thấy vô cùng căng thẳng
đầu năm dương lịch là cuối năm âm lịc, hi vọng tết xong mọi việc sẽ khá hơn 1 chút. năm nay mình sẽ đi bốc quẻ tiếp để xem tình hình nó thế nào.hì, nam mo a di da phat,
uhm, liệu kiếm đâu ra 2 3 triệu bây giờ nhỉ, để mà... để mà làm cái gì, mình cũng chẳng biết nữa, xét đi xét lại, thì mình chạy vạy số tiền đó để làm gì, khi mà có thể mình sẽ không có cơ hội lấy lại, trời ơi là trời, nhiều lúc thấy vô cùng căng thẳng
đầu năm dương lịch là cuối năm âm lịc, hi vọng tết xong mọi việc sẽ khá hơn 1 chút. năm nay mình sẽ đi bốc quẻ tiếp để xem tình hình nó thế nào.hì, nam mo a di da phat,
ngạo thi đường
Kiếp trước rằng ta là Chức Nữ
Còn người có thể là Ngu Lang
Đi qua sóng gió trăm nghìn kiếp
Hội ngộ kiếp này,lệ chứa chan
Cách đây mười kiếp là Anh Đài
Mĩ nhân tuyệt sắc giữa trần ai
Còn người có thể là Sơn Bá
Hội ngộ kiếp này,duyên đã cài
Kiếp này,thể xác trở thành trai
Lãng tử múa môi coi cũng tài!
Thướt tha giai lệ là người đó!
Hai kẻ yêu thương cùng sánh vai
Kiếp này hưởng trọn mối lương duyên
Hưởng quá! cho nên cũng thấy phiền
Phải chăng tình đẹp khi dang dỡ?
Hội ngộ nhau rồi! chán triền miên...
11/1/2010.Phiêu Dao
Kiếp này chỉ đến thế thôi
Kiếp sau xin hẹn một đôi lời
Bên anh chung thuỷ không mục đích
Yêu anh suốt đời , có thế thôi !!
Còn người có thể là Ngu Lang
Đi qua sóng gió trăm nghìn kiếp
Hội ngộ kiếp này,lệ chứa chan
Cách đây mười kiếp là Anh Đài
Mĩ nhân tuyệt sắc giữa trần ai
Còn người có thể là Sơn Bá
Hội ngộ kiếp này,duyên đã cài
Kiếp này,thể xác trở thành trai
Lãng tử múa môi coi cũng tài!
Thướt tha giai lệ là người đó!
Hai kẻ yêu thương cùng sánh vai
Kiếp này hưởng trọn mối lương duyên
Hưởng quá! cho nên cũng thấy phiền
Phải chăng tình đẹp khi dang dỡ?
Hội ngộ nhau rồi! chán triền miên...
11/1/2010.Phiêu Dao
Kiếp này chỉ đến thế thôi
Kiếp sau xin hẹn một đôi lời
Bên anh chung thuỷ không mục đích
Yêu anh suốt đời , có thế thôi !!
Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010
thơ
Sẽ không cần..là một học sinh ngoan
Ðể tránh khỏi...những trận đòn,mắng mỏ
Không cần thiết..phải hay văn,giỏi võ
Giải toán hình...cả đại số ...vu vơ
Cần thiết là...biết cách để làm thơ
Những ý tưởng..nồng nàng và tha thiết
Ca ngợi em.. và tình yêu bất diệt
Khi đau khổ..viết thành ngàn lời thơ
http://groups.google.com.vn/group/thongong/topics?hl=vi&start=1050&sa=N
--
Đừng tưởng mày khóc
nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
nhưng nước mắt ở trong tim.
( ^ _ ~ ) lang~tu?coi` ( ^ _ ~ )
QuốcLA _ TM
0932 23 03 88
0972 299 029
Ðể tránh khỏi...những trận đòn,mắng mỏ
Không cần thiết..phải hay văn,giỏi võ
Giải toán hình...cả đại số ...vu vơ
Cần thiết là...biết cách để làm thơ
Những ý tưởng..nồng nàng và tha thiết
Ca ngợi em.. và tình yêu bất diệt
Khi đau khổ..viết thành ngàn lời thơ
http://groups.google.com.vn/group/thongong/topics?hl=vi&start=1050&sa=N
--
Đừng tưởng mày khóc
nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
nhưng nước mắt ở trong tim.
( ^ _ ~ ) lang~tu?coi` ( ^ _ ~ )
QuốcLA _ TM
0932 23 03 88
0972 299 029
Người Trung Hoa
Người Trung Quốc đã qua lại làm ăn, sinh sống và chung đụng với người Việt đã từ lâu đời, tùy theo từng thời kỳ lịch sử, hoàn cảnh tiếp xúc hoặc nguyên nhân di cư mà người Trung Quốc đã tự xưng về tên dân tộc của mình khác nhau, cũng như người Việt đã gọi họ theo các tên khác nhau. Thường người Trung quốc tự gọi mình là dân các triều đại mà họ cho rằng văn minh, tự hào hoặc cho rằng nó phổ biến và được người bản xứ biết rõ, hoặc đã biết từ lâu như "người Đường" (Thoòng dành), "người Thanh", "người Bắc" (quốc). Người Hoa còn tự gọi họ theo quê quán: "người Quảng" (Quảng Đông), "người Tiều" (Tiều Châu/Triều Châu), "người Hẹ", "người Khách", "người Hải Nam"... Người Việt còn có lệ gọi người Hoa là "người Ngô". Lệ này bắt nguồn từ lịch sử thời Xuân Thu có "nước Ngô" và "nước Việt". Điển hình là bản Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi vào thế kỷ 15 sau khi Bình Định Vương Lê Lợi đuổi được giặc nhà Minh.
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009
chuyện con nhện
Sợi dây tình yêu
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...
--
Đừng tưởng mày khóc
nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
nhưng nước mắt ở trong tim.
( ^ _ ~ ) lang~tu?coi` ( ^ _ ~ )
QuốcLA _ TM
0932 23 03 88
0972 299 029
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...
--
Đừng tưởng mày khóc
nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
nhưng nước mắt ở trong tim.
( ^ _ ~ ) lang~tu?coi` ( ^ _ ~ )
QuốcLA _ TM
0932 23 03 88
0972 299 029
Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009
bài báo đọc muộn : Quốc Khánh 02.09
Avatar cờ đỏ sao vàng tô điểm trên Facebook, Zingforum, lá cờ Việt Nam tung bay trên trang chủ Google, Yahoo… là những điểm nhấn xúc động trong ngày lễ Quốc Khánh Việt Nam 2-9.
Frank Lucas Bố già ma túy
Bảo bối của ông trùm cả một đế chế ma túy Mỹ Frank Lucas trong hành trình thực hiện ước mơ Mỹ chính là heroin vùng Tam Giác Vàng giấu trong những chiếc quan tài chở xác lính Mỹ tử trận trên chiến trường Việt Nam, được máy bay quân đội chở về cố quốc.
Bộ phim "American Gangster" là một sự tái hiện rất thành công cuộc đời của Frank Lucas, ông trùm cả một đế chế ma túy, chiếm lĩnh thị trường heroin nước Mỹ, vốn lớn nhất của khu Harlem và nước Mỹ thập niên 1960-1970. Từ một gã da đen bần hàn, thất học, Frank Lucas đã ngoi lên và xây dựng một đế chế được xem là độc quyền của các tập đoàn mafia gốc Italia.
02 - 12 - 2009
Lô Lô Lô
Hôm nay đã được lĩnh lương, đc hơn 2 tr 3, vừa đủ lương định mức của công ty, chắc tính tổng cộng mình cũng đc khoảng 2.5, xem nào, từng này mình phải chi cho bao nhiêu việc nhỉ, tiền nhà này, tiền ăn này, tiền trả Bình này, tiền đi Lạng sơn chơi này, chắc không tiết kiệm đc đồng nào rồi, cố gắng dè sẻn tiêu tết vậy
ước tính xem nào : nợ em 200k, nợ Bình 500k, cắm đồ 200k. tiền nhà 350k, tiền ăn khoảng 300k
hết đứt 1,6 tiệu roài,còn có 7 tăm tiêu thôi, liệu có đủ không nhỉ,híc híc, mệt đây
cố gắng, cố gắng lên, cố gắng để không phải xin các cụ, không thì xấu hổ lắm, vững vàng lên chứ, mình làm đc mà, tháng này phải ít rượu đi thôi, toàn nuôi báo cô, chả đc tích sự gì cả, chán bỏ xừ
kể ra thì cũng vui,
chẹp, dạo này mắt kém quá, kém không chịu đc, cũng tại ham chơi game đây mà, biết thế nhưng cái tội đánh chết không chừa,
oa oa oa 2h 54 rùi mà chả thấy buồn ngủ gì cả
Hôm nay đã được lĩnh lương, đc hơn 2 tr 3, vừa đủ lương định mức của công ty, chắc tính tổng cộng mình cũng đc khoảng 2.5, xem nào, từng này mình phải chi cho bao nhiêu việc nhỉ, tiền nhà này, tiền ăn này, tiền trả Bình này, tiền đi Lạng sơn chơi này, chắc không tiết kiệm đc đồng nào rồi, cố gắng dè sẻn tiêu tết vậy
ước tính xem nào : nợ em 200k, nợ Bình 500k, cắm đồ 200k. tiền nhà 350k, tiền ăn khoảng 300k
hết đứt 1,6 tiệu roài,còn có 7 tăm tiêu thôi, liệu có đủ không nhỉ,híc híc, mệt đây
cố gắng, cố gắng lên, cố gắng để không phải xin các cụ, không thì xấu hổ lắm, vững vàng lên chứ, mình làm đc mà, tháng này phải ít rượu đi thôi, toàn nuôi báo cô, chả đc tích sự gì cả, chán bỏ xừ
kể ra thì cũng vui,
chẹp, dạo này mắt kém quá, kém không chịu đc, cũng tại ham chơi game đây mà, biết thế nhưng cái tội đánh chết không chừa,
oa oa oa 2h 54 rùi mà chả thấy buồn ngủ gì cả
Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009
HAY
Hôm nay mây trời
Lủng là lủng lẳng
Tớ ngồi co cẳng
Viết thơ tặng em
Tình tớ thì rộng
Cẳng tớ thì dài
Em đọc đến mai
Thì cũng chẳng hết
Lủng là lủng lẳng
Tớ ngồi co cẳng
Viết thơ tặng em
Tình tớ thì rộng
Cẳng tớ thì dài
Em đọc đến mai
Thì cũng chẳng hết
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

