Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

08/08/2010 lúc 05:10:54

trích nhật ký ngày 08.08.2010


Thêm một ngày nữa lại bắt đầu.

Hôm nay là ngày 08.08, con số cũng đẹp đấy. 2 năm trước là ngày khai mạc Olympic Bắc Kinh, còn 23 năm trước là ngày mẹ chở dạ. Mà chở dạ từ sang, đến mãi 12h đêm mới đẻ, thế là thèng ku lại sinh sang ngày hôm sau, ngày 09.08. Sinh nhật năm nay không có gì đặc biệt, có lẽ hơi buồn.

Buồn thì kệ chứ, nhưng chắc không sao đâu. Đã quen với cảm giác này rồi, nên không còn buồn nữa. Nhưng vẫn không lấp được cảm giác đó, cái cảm giác cô đơn, mình them lắm, them lắm, một lời hỏi thăm, một lời quan tâm từ nơi đó, cái nơi xa xôi mà gần gụi ấy. Không biêt từ bao giờ, không còn được nhận những lời quan tâm nữa. Mình cũng thế, tâm trí mình bây giờ cũng không còn hướng về đó nhiều nữa. Như thế là sai, quá sai, nhưng mình cũng chẳng biết thế nào, dù sao thì trong tháng này mình cũng về lại thôi, có lẽ sẽ tốt hơn.

Cũng mong mỏi mọi việc tốt đẹp, nhưng chỉ hi vọng thôi, không biết sẽ thế nào.

Mà sao mình lại thiếu cái đó nhỉ, dù đâu có đến nỗi nào, ….trời ơi………..T_T…
Ha ha ha… nghe bài Sơn Tinh Thủy Tinh, buồn cuời quá , “….buông lời ái ân…… ái ái ân là ấn ấn ai, ái ái ân là ấn ấn ai ^^……….. mị nương em ơi …thôi rồi giết chết anh…giết chết anh là đánh tiết canh ^^ …,”

Hài vãi. ^^

2 đêm không ngủ , để rồi sang mai ngủ bù, chậc, càng ngày càng gầy hơn thôi, nhưng không thể nào mà ngủ đc, về nhà thì cái giường nhỏ, 2 thằng ngủ trước nó lại chen mất chỗ. Chúng nó đang ngủ, chẳng nhẽ lại vật dậy. hêy.

Có những lúc thấy nản, muốn về quê, nhưng về rồi để làm gì.

Phân vân.

Nếu sắp tới có cơ hội ở nơi đó, mình có đi không, hay ở lại, tiếp tục công cuộc khai phá.

Nếu đi, chắc sống ổn hơn, đc biết nhiều hơn, thay đổi không khí một chút.

Nếu ở, có cơ hội học thêm, ít ra cũng vẫn còn cơ hội lên nữa. và dù sao thì … ở TP vẫn hơn. Mới lại …..vợ con để cho ai ^^.

Mà nhắc chuyện này mới nhớ, đã quyết định rồi, nhiều lần rồi. mà có lần nào đc đâu. Hạ quyết tâm, mà mỗi lần nhớ đến lại xót hết cả ruột, biết dừng lại, và cũng đã dừng lại… nhưng rồi vẫn tiếp tục. mình không có quyết tâm, hay không có bản lĩnh. Chắc không có bản lĩnh, chưa lần nào mình làm được. giờ không biết là nên mong mình làm đc hay không làm đc. Nếu để lâu …… chắc không biết chuyện gì sảy ra nữa.

Cty cắt mail, không có đk viết blog và buzz nữa, cũng hết trò nghịch ngợm, hi, mọi người hết chứ mình có hết đâu, thi thoảng vẫn vào mail, còn đọc báo thì ngày nào cũng đọc. hnay up tạm nhật ký vào đây. Mail lên up vào blog vậy.

Ngày vui vẻ nhé mày, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Chuẩn bị đón giao thừa đi. Phải chuẩn bị sức khỏe và tinh thần thật tốt vào đấy.

Tối t2 có kế hoạch đi ăn thịt chó, nhưng không biết có nên đi không, mình nữa muốn nửa không.

Thời gian này mình chẳng biết tâm sự với ai đây, bạn bè, người than,….. gần như không có. Cuộc sống của mình quen với cảnh 1 mình rồi,^.^ buồn lắm. chẳng hiểu sao mình không có người bạn than nào nhể, cũng lạ ha, thật sự để kiếm 1 người trải long với mình là quá khó. Nhiều lúc lại muốn có đứa em gái, hay chị gái, ít ra nó cũng tâm lí, và chịu rửa bát cho anh giai nó,^^

ĐÊM…..BUỒN….

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Hùng Lê - Lời Bắc...Ý Nam...Vui vui...maizo.......

Bắc bảo kỳ, Nam kêu cọ
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi
Ôi! Bắc quở gầy , Nam than ốm
Bắc cáo ốm, Nam khai bịnh
Bắc định đến muộn , Nam liền la trễ
Nam mần sơ sơ, Bắc nàm nấy nệ
Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
Nam bắc vạc tre, Bắc kê lều chõng
Bắc nói trổng thế thôi, Nam bâng quơ vậy đó
Bắc đan cái rọ, Nam làm giỏ tre,
Nam không nghe nói dai, Bắc chẳng mê lải nhải
Nam cãi bai bải, Bắc lý sự ào ào
Bắc vào ô tô, Nam vô xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng
Khi nắng Nam mở dù, Bắc lại xoè ô
Điên rồ Nam đi trốn, nguy khốn Bắc lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc từ từ, Bắc khuyên gượm lại
Bắc là quá dại, Nam thì ngu ghê
Nam Sợ ghê, Bắc hãi quá
Nam thưa tía má, Bắc bẩm thầy u
Nam nhủ ưng ghê, Bắc mê hài lòng
Nam chối lòng vòng, Bắc bảo dối quanh
Nhanh nhanh Nam bẻ bắp, hấp tấp Bắc vặt ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam rờ bông bụp, Bắc vuốt tường vi
Nam nói: mầy đi! Bắc hô: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay
Bắc nấu thịt cầy, Nam thui thịt chó
Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi
Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi, một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp, Bắc cho là béo
Khi Nam khen béo, Bắc bảo là ngậy
Bắc quậy sướng phê, Năm rên đã quá
Bắc khoái đi phà, Nam thường qua bắc
Bắc nhắc môi giới, Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu, Bắc hay làm dáng
Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
Bắc nạo bằng gươm, Nam thọt bằng kiếm
Nam mê phiếm, Bắc thích đùa
Bắc vua bia bọt, Nam chúa la-de
Bắc khoe bùi bùi lạc rang, Nam thơm thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét "hổng chịu đèn", Bắc vặn mình "em chả"
Bắc giấm chua "cái ả", Nam bặm trợn "con kia"
Nam mỉa "tên cà chua", Bắc rủa "đồ phải gió"
Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ
Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi *
Đến khi Nam *, Bắc hô đánh rấm
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương, Bắc tuôn vào hòm
Nam lết vô hòm, Bắc mặc áo quan
Bắc xuýt xoa: "Cái Lan xinh cực!"
Nam trầm trồ: "Con Lan đẹp hết chê!"
Phủ phê Bắc trùm chăn, no đủ Nam đắp mền
Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu…


--
Đừng tưởng mày khóc
                           nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                 nhưng nước mắt ở trong tim.
            ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                    QuốcLA _ TM
                       
                                 097 22 99 029 
                                        0909 665 388

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

18:58' Ngày 03.08.2010

Hey , sang tháng mới rồi, thời gian cứ trôi nhanh như con chó chạy ngoài đồng, tuổi đã lớn, mà vẫn cứ lông bông, ^.^
Nói vậy chứ mình vẫn còn ngoan chán, hehe, tháng này cố gắng làm, chắc cũng đủ trả nợ đây, việc mình nhờ làm thủ tục bên prudential chắc chưa xong, xong đc cũng không biết làm gì, cứ cố gắng lên , chuyện đâu còn có đó, thịt chó khắc có mắm tôm.
à nhắc thịt chó mới nhớ, tuần sau tính huy động anh em quậy thịt chó chơi, cũng sắp sinh nhật mình mà, mượn hoa kính phật chơi

giới thiệu

Chào các anh chị cùng quý vị và các bạn

em mới thêm lĩnh vực kinh doanh mới

( hehe tham gia tí chút kiếm tiền đi chợ thôi các bác ạ,) mong các bác ủng hộ

blog chương trình này em mới lập hiện tại chưa có nhiều thông tin, em sẽ cập nhật thông tin thường xuyên hơn

các bác vào thăm nhé :

http://sosimre.blogspot.com/

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Ngày buồn


Hôm nay lại là ngày 23 ngày này quen thuộc với mình quá! tính từ tháng 3 thì nó là sinh nhật của mình, tháng 4 là tròn 1 tháng tính thời gian ngược là hơn 22 năm về trước, tháng 5 thì còn dặc bịt hơn nhiều nhưng giờ thì không còn ý nghĩa gì cả. Dường như mình vẫn chưa quen với cái cảm giác thiếu thiếu như vậy lẽ ra mình phải vui vẻ và nhận đc cái gì đó trong ngày này. Cả ngày hôm nay đi làm không có gì đặc biệt cả, mình mua hoa đến công ty rồi cắm, ngắm nghía tác phẩm của mình,rồi nhận công văn gửi đến, đánh bảng chấm công cho đội chỉnh lý. Buổi chiều giao dịch với 1 cơ quan qua điện thoại, rồi vào mạng xem tin tức và gửi mail cho mấy công ty. Không biết khi nào mình mới lấy lại được niềm vui và mất đi cảm giác như này, khó quá......mình có cái ảnh ở Đà Nẵng rất đẹp nhưng không phù hợp với bài đăng này thôi cớ cho vào để thêm sinh động.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

nơi thuộc vè nỗi nhớ - chuyện buồn tình yêu


Hôm qua mình thuộc về nhau

Hôm nay mình xa nhau - người lạ

Đêm qua, là 1 đêm thật dài đối với em, em cố ru mình vào giấc ngủ nhưng dường như thời gian đang trốn chạy và nỗi buồn, nỗi nhớ cứ vây quanh.

Vùi chôn tất cả là quá khó với em,thật khó để đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chúng ta, rất buồn, rất đau khổ, mất tất nhiều nước mắt và thời gian.

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

kỳ nghỉ hè

Năm nay mình không được nghỉ hè 1 cách thoải mái như mấy năm trước, mình phải ôn thi và đi làm. về nhà được có 9 ngày thì bố ốm, Sếp lại gọi đi ký hợp đồng cùng Sếp vừa vui vừa lo, vui vì mình có cơ hội được tiếp xúc với nhiều, được va chạm và có thê kinh nghiệm trong nghề nghiệp, còn lo là không làm được việc, lo 1 số thứ nữa, năm nay mình nhiều chuyện buồn thật từ đầu năm đến giờ phải trải qua bao nhiêu khó khăn, học hành, công việc nhất là chuyện tình cảm, mọi chuyện tưởng như đang được yên ổn... đúng là chẳng thể biết chuyện gì sẽ xảy ra............

09:37' 17.07.2010

hey, lâu lắm mới đi làm, c/goi lại không có. cứ làm ăn thế này thì căng thẳng quá thôi.
buồn thật, năm nay làm ăn thất thu, đầu năm đến giờ làm ăn chả đâu vào đâu, công việc thì dở dang tình yêu thì lỡ làng, chẳng mấy mà yêu nhau 3 năm, thế mà cũng không thành.
buồn... nhưng biết làm sao nhỉ, chuyện gì đã qua thfi cũng cho qua thôi
mọi chuyện đến đâu thì đến, việc gì phải vội nhỉ, dù sao mình vẫn còn trẻ, mới 24 tuổi chứ đâu, hehehe, đời còn dài, gái còn đầy,
hnay tưởng bảo mà, sao lại nắng to thế nhỉ, ngồi cạnh của sổ mà chói chang quá,
có những lúc thấy lòng thổn thức
thấy rạo rực mà chảng biết vì sao
Bước….. thật chậm…… để quên …..một người , đằng sau…… dĩ vãng chưa phai màu. Hãy….. nhìn về …..nơi phía …xa chân trời , để thấy …..ánh bình minh. Nếu …..tình cờ ……anh với em…. gặp mặt, nhìn nhau…. ta biết vui hay buồn. Nếu 1…… ngày trông thấy….. anh trên đường, nhìn anh ……em có cười không ?

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Buzz từ Hùng Lê

Bạn là người may mắn

Buzz từ Sang Tran Ngoc

Chuyện ngụ ngôn con kiến & bài học về quản lý


LTS: Hôm trước đồng nghiệp gửi cho câu chuyện về con kiến được viết bởi PR. Obrigado Mário và dịch sang tiếng Anh từ tiếng Bồ, rất hỏm hỉnh, vui vui và có ý nghĩa sâu sắc về quản lý. Có thể bạn sẽ thường gặp trong môi trường làm vịec của bạn. Nội dung là như thế này: Bạn đang làm việc tốt và hiệu quả, nhưng ông chủ lại muốn hiệu quả hơn và mọi thứ phải được giám sát. Thế là một ban bệ hoành tráng về quản lý được lập ra. Đủ thứ quy định hầm bà lằng được ban hành. Mọi thứ rối tung lên, chi phí họat động ngày càng tăng, hiệu quả kinh doanh ngày càng giảm. Sau khi xem xét mọi việc. Thế là bạn ... bị sa thải vì làm việc không hiệu quả nữa. C'est la vie! Nhiều lúc đời là thế.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Liên Hệ email: Lqlangtucoi@gmail.com DĐ: 0932230388