Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Bạn đã bao giờ nghe chuông điện thoại, bốc máy, đầu dây bên kia "Em à"... ?

Bạn đã bao giờ nghe chuông điện thoại, bốc máy, đầu dây bên kia "Em à"... ?

Tớ đã từng shock 'loạn nhịp' vì 'Em à'. Giờ thì tớ xếp đó vào nhóm 'shock văn hóa' (culture shock). Vì sao gọi thế thì tớ sẽ giải thích ngay đây.
(Hình minh họa/ sưu tầm)

Số là, tớ ở TN từ nhỏ đến 16 tuổi, chưa từng nghe 'Em à'.
Hai năm sau đó học ở Hà Nội, cũng chưa nghe 'Em à'.
Rồi đi du học. Năm thứ nhất, thứ hai, tớ đã từng rung rinh lắm khi nhận được bức thư 'Bé con à'. Nhưng vì thấm lời mẹ dặn đi xa đừng yêu sớm, thế là anh 'bé con à' yêu người khác mất.
Cuối năm thứ 3 tớ có người yêu. Ở xa là nhiều mà hồi đó chỉ toàn thư tay đâu có dễ điện thoại, thế nên tớ chỉ được nghe tổng cộng vài lần 'Em à', không đủ để quen với cụm từ vô cùng dễ mềm lòng ấy cho đến khi cuộc sống đẩy mỗi đứa mỗi nơi xa mãi.
Về nước, vô Sài Gòn nhận việc đi làm rồi lấy chồng có con, tớ cất lãng mạn vào một góc, quên đi là có cụm từ 'Em à' trong cuộc sống.

Nói túm lại là từ nhỏ cho tới khi rời Sài Gòn tớ đinh ninh 'Em à', 'Anh à' là cái từ những người của riêng nhau nói với nhau, mà là khi người ta rất care, rất thương, ai diễm phúc mới có được. Chúa ơi, chính vì thế nên một lần khi mới chuyển ra Hà Nội, tớ bị chao nghiêng ngả khi nghe điện thoại 'Em à'. Trái tim đập bung biêng đến nỗi tớ phải thò tay giữ lấy. Em à - nghe sao mà dịu, sao mà care... gỗ đá cũng phải mềm.

Dần dần, tớ nhận thấy, nghe thấy nhiều 'Em à' hơn, không phải là với tớ, không phải từ đồng chí 'Em à' kia mà từ những người khác nói với những người khác. Không là cặp đôi, không là tình nhân, tóm lại, chẳng là riêng tư của nhau cũng có thể 'Em à'. Nhiều khi đơn giản như là câu hỏi để chắc đây là em mà tôi hẹn gọi đấy à.
Đồng nghiệp thân thân, có việc hẹn gọi, 'Em à?'. Đối tác thiện cảm, có việc gọi mobile, nghe đúng giọng 'Em à?...'. Thậm chí chị bạn làm chung với tớ gọi cho Sếp khi Sếp ở nhà mà cũng hét toáng 'Anh à, abcd..'.

Đấy là khác giới, chứ cùng giới thì càng phổ biến nhé. Các chị bạn hay đồng nghiệp mà quý quý tớ gọi điện cho tớ rất thường hay 'Em à, chị ... đây'.

Thế, tớ nhận ra rằng đây là đặc sản của Hà Nội. Hà Nội 'Em à' không như Sài Gòn hay những miền khác. Hờ, tớ nhận ra tớ shock rung rinh 'Em à' ngày đầu Hà Nội mà thật ra là 'chẳng nghiêm trọng đến thế', là tớ shock văn hóa đấy thôi, bé cái nhầm :)

Thế nhưng kể cả là như vậy, cho đến giờ, chắc là vì tớ chưa ngấm hẳn đất mới, nên lâu lâu tớ vẫn bị dừng mất một giây, để trấn tĩnh đừng rung trước hai cái từ đặc sản Hà Nội rất dễ mềm lòng 'Em à?'.


Còn bạn, có bao giờ rung rinh khi nghe  "em à " không, thử call cho 1 anh nào đó để nghe xem
:D



--
Đừng tưởng mày khóc
                           nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                 nhưng nước mắt ở trong tim.
            ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                    QuốcLA _ TM
                       
                                 097 22 99 029 
                                        0909 665 388

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

Bức thư của một thai nhi

Đọc mà xót xa

Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku
Tết Trung Thu Đinh Hợi(25/9/2007)

THƯ GỬI MẸ


Kính thưa Mẹ!

Mặc dù con không biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là mẹ. Bởi, cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con!

Nhưng, từ xưa đến nay, không có con vật mẹ nào quyết định giết con mình, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con đến 7-8 tháng mà còn quyết định mướn người giết con!

Từ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận suốt ... mấy tháng trời!



Con muốn gào thét thật lớn, van xin thật to: "Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng đang lớn dần lên trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người.Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!"

Nhưng chưa biết nói làm sao con nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ từng ngày, từng phút... cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ đã quyết định mang con đến "Lò sát sinh Thai Nhi"!

Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ - một cách lạnh lùng!... không chút xót xa!... không tí thương tiếc! - Như một " đồ tể" lành nghề - chuyên giết thai nhi như giết súc vật!.Xong việc, họ đã khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, vịt, trâu bò...!

Ôi! Đối với con vật, có đôi lúc, người ta còn động lòng trắc ẩn khi: cắt cổ một con gà, đập chết một con chó, mổ thịt một con bò đã nuôi lâu ngày! Còn con, là con người, sao không được như thế?! Mạng sống của con không bằng mạng sống của con bò, con chó, con gà...ư?

Khi giết rồi, lôi xác con ra không được, vì con đã quá lớn! Nên họ dùng một cái kềm, có 4 cái mấu nhọn, đưa vào tử cung của mẹ - người giết con - một cách chuyên nghiệp, đã lựa thế cho mấu vào đầu con, một bên 2 mấu... siết thật chặt, móc thật sâu...óc não con vọt ra, trắng hếu, nhầy nhụa... họ mới kéo con ra được!!!

Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sủng mồ hôi và cả máu nữa!? Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi?

Sau đó mẹ lai thuê người đem xác con đi chôn. Khi đem đến Nghĩa Trang Đồng Nhi Pléiku, họ đâu có chôn, mà trao cho người khác chôn con ! (Lại một loại lương tâm bán rẻ hơn lương thực!)

Nhờ lòng từ bi của nhóm người đi viếng Nghĩa Trang Đồng Nhi dịp Tết Trung Thu năm ấy, họ đã mua quách về tẩn liệm, chôn con và xây mộ đẹp lắm! Trên mộ con được ghi: "Cháu Trung Thu - Pleiku"

Ngày Trung Thu năm 2004, cũng có một thai nhi bị giết chết. Con còn nhớ rất rõ - nhìn khiếp lắm mẹ ơi! - Bạn ấy bị cắt nát, bỏ trong một cái bao nilon máu me đỏ lòm, lầy nhầy, ... nhìn giống như một mớ thịt bằm để chuẩn bị nấu cho heo, vất cho chó - Trước đây, trong thời kỳ thực phẩm khan hiếm, có những người đã mang về từ phòng phá thai mỗi ngày cả " xô", để nuôi lợn cho chóng lớn!-Bởi thế nên không biết bạn là trai hay là gái?! Bạn được mang đến nghĩa trang chung một thùng giấy với con, và cũng được nhóm người có lòng bác ái nói trên, mai táng chu đáo, xây mộ sát bên con, bạn được ghi tên trên mộ là: " Vinh Sơn".

Từ đó đến nay, chúng con là bạn của nhau, vui buồn có nhau, an ủi nhau trong cảnh quạnh quẽ, cô đơn, sưởi ấm nhau trong đêm đông mưa giầm, gió lạnh!

Chúng con thương nhau lắm, bởi cũng đã chết oan ức, tức tưởi giống nhau. Thỉnh thoảng bạn Vinh Sơn nhớ lại cái chết của mình và khóc than thảm thiết, vì bạn bị giết còn tàn nhẫn hơn con nhiều: cơ thể bạn không còn nguyên vẹn hình hài! Mỗi lần như thế con chẳng biết an ủi bạn thế nào, chỉ biết cùng khóc với bạn, khóc thật nhiều, khóc thật lâu, để chia sẻ niềm đau của người bạn " xấu số hơn con", vì dù gì, thì con cũng là một đứa " con trai nguyên xi !"

Mẹ ơi! Nếu mẹ không huỷ hoại con, thì năm nay - Trung thu này - con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giày mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh Trung thu nữa! Con còn hát cho mẹ nghe: "Cháu lên ba... cháu đi mẫu giáo..." khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường. Nhưng điều ấy sẽ không còn bao giờ xảy ra nữa! Vì mẹ đã giết chết con rồi! Mẹ ôi!

Mẹ đã thấy ảnh của con chưa? Ảnh "Cháu Trung Thu- Pleiku" đấy! Mẹ nhìn kỹ xem, vì con bị lôi ra bằng cái kềm, nên đầu con bị hằn sâu đến 4 lỗ... nhưng nhìn cũng đẹp trai, to con lắm phải không mẹ?

Mẹ biết không? Có rất nhiều người rất xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn khi nhìn ảnh con: mình không mảnh vải, nằm trần trụi trên tờ giấy báo, như đưa hai bàn tay nhỏ xíu chới với níu mấy ngón tay của "một ngưòi" mà con được biết, đó là bàn tay của một Linh mục có lòng từ tâm, ở Pleiku, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết; như van xin: "Hãy thương con, cho con một nấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác con lạnh lẽo, bị phơi nắng dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!". Con bị chết tức tưởi lắm người ơi!...

Con nổi tiếng lắm đó mẹ ơi! Có người đã làm thơ, phổ nhạc như để than khóc cho cái chết của con! Ai nghe hát bài "Lời cầu xin của con" do Ngọc Quang sáng tác (ngay đêm Trung thu năm ấy) đều xúc động - nhất là giới trẻ - không cầm được nước mắt! Và cũng nhờ đó mà có nhiều em bé đã được cứu sống! Khi người mẹ - đa số là các bà mẹ trẻ, có khi còn ở tuổi vị thành niên - đang mang con trong dạ cũng định giết bỏ nó - như mẹ cách đây 3 năm - đã khóc nức nở, khi nhìn ảnh của con, và quyết định giữ con mình lại, dù phải trả bất cứ giá nào!

Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa em nào của con nữa không?! Con nghe nói có những bà mẹ đã huỷ hoại lên tiếp đến 3, 4 đứa con mình mà không thương tiếc, không ân hận xót xa, bởi đã quá quen với việc ác này rồi!

Ôi mỉa mai cay đắng! Ôi thế thái nhân tình!

Mẹ biết không, hơn 5.000 em bé, tại Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku này. Còn tại "Nghĩa Trang Không Bia Mộ" ở núi Hòn Thơm Nha Trang, cũng chôn cất hơn 5.000 thai nhi bị giết, và còn nhiều nơi khác nữa: Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Buôn Ma Thuột, đường đèo Qui Hoà Qui Nhơn... Thân xác non nớt của chúng con tuy đã tan nát gần hết rồi! Nhưng phần "Anh linh" của chúng con, ai huỷ diệt được!? Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi, như con chó, con bò chết là hết!, nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ?! Sao đứng gần xác con chó, con bò chết chẳng ai sợ cả? Chắc bởi con người còn có cái "phần không chết", và người ta sợ cái phần "Anh linh không chết" đó mẹ ơi!?

Nhất định là như thế, nếu không, tại sao mỗi năm, cứ đến ngày 27/7, người ta tổ chức đến nghĩa trang Liệt sĩ, để thăm viếng ,để truy điệu "Anh Linh các chiến sĩ"???

Nghĩa cử tưởng nhớ anh linh các chiến sĩ, thật đáng trân trọng vì tự nó đã nói lên một chân lý không thể chối cãi được, đó là: khi chết đi, phần thân xác ai cũng như ai, sẽ tanh hôi thối rữa, mục nát và trở về tro bụi như nhau. Nhưng phần anh linh vẫn còn tồn tại mãi mãi...Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất có lý khi đã tin, đã làm thơ, đã phổ nhạc, đã say sưa hát và nhiều người cùng hát lên say sưa : " Người chết nối linh thiêng vào đời... "Nếu chết là hết, thì lấy gì nối linh thiêng vào đời?"...

Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: "Chết không phải là hết". Cho nên một ngày nào đó, chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô... lý đó!

Giết người vô tội - mà kẻ bị giết như chúng con, không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một phương tiện nào để tự vệ, không được luật pháp chở che - là một loại tộí ác "Trời không dung Đất không tha"! Cho dù những kẻ đó không "thừa nhận có Trời! Cũng không sao tránh khỏi "lưới Trời lồng lộng" và "án Trời" rất công minh đâu! Họ đã từng lý luận để tự bào chữa: "Tôi không làm thì cũng có người khác làm mà. Họ còn nói: "Sở dĩ con chó, con bò...nó không chủ trương, không giết con còn trong dạ, vì nó không có trí khôn, không biết tính toán cho tương lai", "đồ ngu như bò", "đồ chó má" biết gì!?

Theo con nghĩ: nếu con người - về vấn đề phá thai này thôi - cũng "không-khôn" như con vật! thì chúng con đã được bảo vệ, được sinh ra, được cất tiếng khóc chào đời và được sống, như vốn chúng con có quyền được sống, được làm người như mọi người !

Tại sao con người lại chủ trương cướp mất cái "quyền sống" mà Ông Trời đã ban cho chúng con?

Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã phải huỷ diệt con? Bị cha con bỏ rơi? Bị gia đình xua đuổi? Vì không đủ ăn? Vì sợ mất chức mất quyền, mất ghế, mất việc? Sợ mất danh thơm tiếng tốt ? Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi??

Hôm nay nhân ngày giỗ 3 năm của con.- 2004-Trung Thu- 2007 - Con thương nhớ mẹ quá nên viết thư này gửi mẹ đây. Không biết bây giờ mẹ con đang ở đâu? Mẹ có được cha con nhìn nhận, yêu thương? Có được gia đình tha thứ? Có được ấm no hạnh phúc, được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị... vì việc mẹ đã huỷ bỏ con không? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, vẫn lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo... và vô cùng ân hận, khổ đau? Thế thì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn? Con thương mẹ quá! Thương mẹ của con nhiều! Con đã tha thứ và luôn tha thứ cho mẹ !

Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi!

Giờ đây, để vơi đi phần nào nỗi khổ đau trong lòng mẹ, để chuộc lại lỗi lầm , mẹ hãy quyết tâm không tái phạm, và tìm mọi cách ngăn chặn hành động ác nhân này. Hãy nói cho người khác biết kinh nghiệm đớn đau trên thân thể, sự nguy hiểm đến tính mạng khi phá thai, và nhất là nỗi dằn vặt, lo sợ, đau khổ trong lòng mà mẹ phải chịu đựng từ ngày phá thai đến nay. Mẹ hãy giúp đỡ, khuyên lơn các cô gái lỡ dại, đừng phá huỷ con mình, và tìm cách giúp đỡ họ cho đến ngày sinh nở. Có khi còn phải tìm nơi nuôi giúp con họ, nếu họ lại muốn bỏ rơi con mình.!

Làm được như thế mẹ sẽ lấy lại được sự thoải mái tâm hồn, sẽ không còn lo âu sợ sệt như xưa nay nữa. Con hy vọng mẹ lại có được " Nụ cười nở trên môi"!.

Kính chào và hẹn gặp lại mẹ một ngày rất gần đây thôi! Vì cuộc sống này có là bao. Cho dù sống đến 100 năm đi nữa, thì cũng qua nhanh lắm mẹ ơi!
Đứa con bất hạnh của mẹ.

Bé Trung Thu Pkeiku


--
Đừng tưởng mày khóc
                           nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                 nhưng nước mắt ở trong tim.
            ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                    QuốcLA _ TM
                       
                                 097 22 99 029 
                                        0909 665 388

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

08/08/2010 lúc 05:10:54

trích nhật ký ngày 08.08.2010


Thêm một ngày nữa lại bắt đầu.

Hôm nay là ngày 08.08, con số cũng đẹp đấy. 2 năm trước là ngày khai mạc Olympic Bắc Kinh, còn 23 năm trước là ngày mẹ chở dạ. Mà chở dạ từ sang, đến mãi 12h đêm mới đẻ, thế là thèng ku lại sinh sang ngày hôm sau, ngày 09.08. Sinh nhật năm nay không có gì đặc biệt, có lẽ hơi buồn.

Buồn thì kệ chứ, nhưng chắc không sao đâu. Đã quen với cảm giác này rồi, nên không còn buồn nữa. Nhưng vẫn không lấp được cảm giác đó, cái cảm giác cô đơn, mình them lắm, them lắm, một lời hỏi thăm, một lời quan tâm từ nơi đó, cái nơi xa xôi mà gần gụi ấy. Không biêt từ bao giờ, không còn được nhận những lời quan tâm nữa. Mình cũng thế, tâm trí mình bây giờ cũng không còn hướng về đó nhiều nữa. Như thế là sai, quá sai, nhưng mình cũng chẳng biết thế nào, dù sao thì trong tháng này mình cũng về lại thôi, có lẽ sẽ tốt hơn.

Cũng mong mỏi mọi việc tốt đẹp, nhưng chỉ hi vọng thôi, không biết sẽ thế nào.

Mà sao mình lại thiếu cái đó nhỉ, dù đâu có đến nỗi nào, ….trời ơi………..T_T…
Ha ha ha… nghe bài Sơn Tinh Thủy Tinh, buồn cuời quá , “….buông lời ái ân…… ái ái ân là ấn ấn ai, ái ái ân là ấn ấn ai ^^……….. mị nương em ơi …thôi rồi giết chết anh…giết chết anh là đánh tiết canh ^^ …,”

Hài vãi. ^^

2 đêm không ngủ , để rồi sang mai ngủ bù, chậc, càng ngày càng gầy hơn thôi, nhưng không thể nào mà ngủ đc, về nhà thì cái giường nhỏ, 2 thằng ngủ trước nó lại chen mất chỗ. Chúng nó đang ngủ, chẳng nhẽ lại vật dậy. hêy.

Có những lúc thấy nản, muốn về quê, nhưng về rồi để làm gì.

Phân vân.

Nếu sắp tới có cơ hội ở nơi đó, mình có đi không, hay ở lại, tiếp tục công cuộc khai phá.

Nếu đi, chắc sống ổn hơn, đc biết nhiều hơn, thay đổi không khí một chút.

Nếu ở, có cơ hội học thêm, ít ra cũng vẫn còn cơ hội lên nữa. và dù sao thì … ở TP vẫn hơn. Mới lại …..vợ con để cho ai ^^.

Mà nhắc chuyện này mới nhớ, đã quyết định rồi, nhiều lần rồi. mà có lần nào đc đâu. Hạ quyết tâm, mà mỗi lần nhớ đến lại xót hết cả ruột, biết dừng lại, và cũng đã dừng lại… nhưng rồi vẫn tiếp tục. mình không có quyết tâm, hay không có bản lĩnh. Chắc không có bản lĩnh, chưa lần nào mình làm được. giờ không biết là nên mong mình làm đc hay không làm đc. Nếu để lâu …… chắc không biết chuyện gì sảy ra nữa.

Cty cắt mail, không có đk viết blog và buzz nữa, cũng hết trò nghịch ngợm, hi, mọi người hết chứ mình có hết đâu, thi thoảng vẫn vào mail, còn đọc báo thì ngày nào cũng đọc. hnay up tạm nhật ký vào đây. Mail lên up vào blog vậy.

Ngày vui vẻ nhé mày, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Chuẩn bị đón giao thừa đi. Phải chuẩn bị sức khỏe và tinh thần thật tốt vào đấy.

Tối t2 có kế hoạch đi ăn thịt chó, nhưng không biết có nên đi không, mình nữa muốn nửa không.

Thời gian này mình chẳng biết tâm sự với ai đây, bạn bè, người than,….. gần như không có. Cuộc sống của mình quen với cảnh 1 mình rồi,^.^ buồn lắm. chẳng hiểu sao mình không có người bạn than nào nhể, cũng lạ ha, thật sự để kiếm 1 người trải long với mình là quá khó. Nhiều lúc lại muốn có đứa em gái, hay chị gái, ít ra nó cũng tâm lí, và chịu rửa bát cho anh giai nó,^^

ĐÊM…..BUỒN….

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Hùng Lê - Lời Bắc...Ý Nam...Vui vui...maizo.......

Bắc bảo kỳ, Nam kêu cọ
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi
Ôi! Bắc quở gầy , Nam than ốm
Bắc cáo ốm, Nam khai bịnh
Bắc định đến muộn , Nam liền la trễ
Nam mần sơ sơ, Bắc nàm nấy nệ
Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
Nam bắc vạc tre, Bắc kê lều chõng
Bắc nói trổng thế thôi, Nam bâng quơ vậy đó
Bắc đan cái rọ, Nam làm giỏ tre,
Nam không nghe nói dai, Bắc chẳng mê lải nhải
Nam cãi bai bải, Bắc lý sự ào ào
Bắc vào ô tô, Nam vô xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng
Khi nắng Nam mở dù, Bắc lại xoè ô
Điên rồ Nam đi trốn, nguy khốn Bắc lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc từ từ, Bắc khuyên gượm lại
Bắc là quá dại, Nam thì ngu ghê
Nam Sợ ghê, Bắc hãi quá
Nam thưa tía má, Bắc bẩm thầy u
Nam nhủ ưng ghê, Bắc mê hài lòng
Nam chối lòng vòng, Bắc bảo dối quanh
Nhanh nhanh Nam bẻ bắp, hấp tấp Bắc vặt ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam rờ bông bụp, Bắc vuốt tường vi
Nam nói: mầy đi! Bắc hô: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay
Bắc nấu thịt cầy, Nam thui thịt chó
Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi
Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi, một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp, Bắc cho là béo
Khi Nam khen béo, Bắc bảo là ngậy
Bắc quậy sướng phê, Năm rên đã quá
Bắc khoái đi phà, Nam thường qua bắc
Bắc nhắc môi giới, Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu, Bắc hay làm dáng
Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
Bắc nạo bằng gươm, Nam thọt bằng kiếm
Nam mê phiếm, Bắc thích đùa
Bắc vua bia bọt, Nam chúa la-de
Bắc khoe bùi bùi lạc rang, Nam thơm thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét "hổng chịu đèn", Bắc vặn mình "em chả"
Bắc giấm chua "cái ả", Nam bặm trợn "con kia"
Nam mỉa "tên cà chua", Bắc rủa "đồ phải gió"
Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ
Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi *
Đến khi Nam *, Bắc hô đánh rấm
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương, Bắc tuôn vào hòm
Nam lết vô hòm, Bắc mặc áo quan
Bắc xuýt xoa: "Cái Lan xinh cực!"
Nam trầm trồ: "Con Lan đẹp hết chê!"
Phủ phê Bắc trùm chăn, no đủ Nam đắp mền
Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu…


--
Đừng tưởng mày khóc
                           nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                 nhưng nước mắt ở trong tim.
            ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                    QuốcLA _ TM
                       
                                 097 22 99 029 
                                        0909 665 388

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

18:58' Ngày 03.08.2010

Hey , sang tháng mới rồi, thời gian cứ trôi nhanh như con chó chạy ngoài đồng, tuổi đã lớn, mà vẫn cứ lông bông, ^.^
Nói vậy chứ mình vẫn còn ngoan chán, hehe, tháng này cố gắng làm, chắc cũng đủ trả nợ đây, việc mình nhờ làm thủ tục bên prudential chắc chưa xong, xong đc cũng không biết làm gì, cứ cố gắng lên , chuyện đâu còn có đó, thịt chó khắc có mắm tôm.
à nhắc thịt chó mới nhớ, tuần sau tính huy động anh em quậy thịt chó chơi, cũng sắp sinh nhật mình mà, mượn hoa kính phật chơi

giới thiệu

Chào các anh chị cùng quý vị và các bạn

em mới thêm lĩnh vực kinh doanh mới

( hehe tham gia tí chút kiếm tiền đi chợ thôi các bác ạ,) mong các bác ủng hộ

blog chương trình này em mới lập hiện tại chưa có nhiều thông tin, em sẽ cập nhật thông tin thường xuyên hơn

các bác vào thăm nhé :

http://sosimre.blogspot.com/

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Ngày buồn


Hôm nay lại là ngày 23 ngày này quen thuộc với mình quá! tính từ tháng 3 thì nó là sinh nhật của mình, tháng 4 là tròn 1 tháng tính thời gian ngược là hơn 22 năm về trước, tháng 5 thì còn dặc bịt hơn nhiều nhưng giờ thì không còn ý nghĩa gì cả. Dường như mình vẫn chưa quen với cái cảm giác thiếu thiếu như vậy lẽ ra mình phải vui vẻ và nhận đc cái gì đó trong ngày này. Cả ngày hôm nay đi làm không có gì đặc biệt cả, mình mua hoa đến công ty rồi cắm, ngắm nghía tác phẩm của mình,rồi nhận công văn gửi đến, đánh bảng chấm công cho đội chỉnh lý. Buổi chiều giao dịch với 1 cơ quan qua điện thoại, rồi vào mạng xem tin tức và gửi mail cho mấy công ty. Không biết khi nào mình mới lấy lại được niềm vui và mất đi cảm giác như này, khó quá......mình có cái ảnh ở Đà Nẵng rất đẹp nhưng không phù hợp với bài đăng này thôi cớ cho vào để thêm sinh động.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

nơi thuộc vè nỗi nhớ - chuyện buồn tình yêu


Hôm qua mình thuộc về nhau

Hôm nay mình xa nhau - người lạ

Đêm qua, là 1 đêm thật dài đối với em, em cố ru mình vào giấc ngủ nhưng dường như thời gian đang trốn chạy và nỗi buồn, nỗi nhớ cứ vây quanh.

Vùi chôn tất cả là quá khó với em,thật khó để đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chúng ta, rất buồn, rất đau khổ, mất tất nhiều nước mắt và thời gian.

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

kỳ nghỉ hè

Năm nay mình không được nghỉ hè 1 cách thoải mái như mấy năm trước, mình phải ôn thi và đi làm. về nhà được có 9 ngày thì bố ốm, Sếp lại gọi đi ký hợp đồng cùng Sếp vừa vui vừa lo, vui vì mình có cơ hội được tiếp xúc với nhiều, được va chạm và có thê kinh nghiệm trong nghề nghiệp, còn lo là không làm được việc, lo 1 số thứ nữa, năm nay mình nhiều chuyện buồn thật từ đầu năm đến giờ phải trải qua bao nhiêu khó khăn, học hành, công việc nhất là chuyện tình cảm, mọi chuyện tưởng như đang được yên ổn... đúng là chẳng thể biết chuyện gì sẽ xảy ra............

09:37' 17.07.2010

hey, lâu lắm mới đi làm, c/goi lại không có. cứ làm ăn thế này thì căng thẳng quá thôi.
buồn thật, năm nay làm ăn thất thu, đầu năm đến giờ làm ăn chả đâu vào đâu, công việc thì dở dang tình yêu thì lỡ làng, chẳng mấy mà yêu nhau 3 năm, thế mà cũng không thành.
buồn... nhưng biết làm sao nhỉ, chuyện gì đã qua thfi cũng cho qua thôi
mọi chuyện đến đâu thì đến, việc gì phải vội nhỉ, dù sao mình vẫn còn trẻ, mới 24 tuổi chứ đâu, hehehe, đời còn dài, gái còn đầy,
hnay tưởng bảo mà, sao lại nắng to thế nhỉ, ngồi cạnh của sổ mà chói chang quá,
có những lúc thấy lòng thổn thức
thấy rạo rực mà chảng biết vì sao
Bước….. thật chậm…… để quên …..một người , đằng sau…… dĩ vãng chưa phai màu. Hãy….. nhìn về …..nơi phía …xa chân trời , để thấy …..ánh bình minh. Nếu …..tình cờ ……anh với em…. gặp mặt, nhìn nhau…. ta biết vui hay buồn. Nếu 1…… ngày trông thấy….. anh trên đường, nhìn anh ……em có cười không ?

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Liên Hệ email: Lqlangtucoi@gmail.com DĐ: 0932230388