Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

15:16' Ngày: 23.12.2010

chà vậy là sắp tết, hnay mà tính lịch âm là ngày ông công ông táo đấy nhở.
Hnay buồn quá, bao nhiều kỷ niệm cứ bay về.
Ngày bắt đầu, cũng là ngày kết thúc.
Đành lòng mất em thật sao.
Tâm sự này biết nói với ai nhỉ, mình không có bạn thân cũng không có năng khiếu chia sẻ.
Lối sống 1 mình dường như khiến mình bị trầm cảm rồi, không khéo phải đi viện tâm thần cũng nên,
23 là con số đẹp, có khi tối đánh con lô, có khi đc tiền đấy :D
noel năm 2006, ntn nhỉ, mình không còn nhớ nữa, à không, bây giờ thì nhớ rồi, haha, cũng buồn cười đấy
sang năm 2007, cũng mỗi đứa mỗi nơi, rồi 2008, 2009,...... và giờ 2010, thì xa cách thật rồi
dù gần nhau trong tấc gang như sáng nay, mà lòng cách nhau trời vực
23.05.2007, lần đầu tiên mình biết yêu là thế nào, biết nụ hôn đầu đời ra sao, bây giờ vẫn còn nhớ, cái ngả vai đầu tiên, cái vòng tay đầu tiên, chu choa, nhớ lại ngày đó sao mà nắng thế, mà bây giờ lạnh, lạnh cắt da cắt thịt, cắt luôn cả sơi tơ tình lòng thòng,
haha,
Nay anh nhận ra anh đã sai sai rất nhiều, bây giờ thì em đã bước đi về nơi đâu, anh đang nơi đây mong chờ bóng dáng em yêu, xin em về đây như khi xưa nguwofi yêu hỡi, cho anh nhìn em dù là lần cuối , đc không hỡi nguời. Giờ thì anh biết anh đã sai để  mất em. em hãy thứ tha dù 1 lần để từng ngày, anh sẽ không đau vief muộn sầu vì đợi chờ, hình bóng của em , người yêu hỡi. Đàn ông đâu phải không biết yêu không biết thương, khi vắng em anh, lòng thật buồn, buồn thật nhiều, anh biết nay anh chảng còn gì, còn một điều, là mong thấy em, được yên vui, được hanh phúc, cho dù anh đớn đau
đêm vắng thật buồn 1 mình a bước đi,e chốn nơi nào jo thì người hay biết đâu thật lòng a như người điên chỉ cần e quay về đây để cho a k còn thế nữa...............

sao thì quá khứ cũng đã qua, tình yêu cũng đã xa, mặc dù biết là mình vẫn có thể quay lại, để làm lại từ đầu, nhưng......
tối qua em gửi 1 cái mail........... đó là khi chưa gặp nhau, gặp nhau rồi em gửi 1 cái mail..............nội dung hoàn toàn khác nhau,..ha ha, em giờ cũng khác rồi, 
Ta nhớ em ngày xưa,
ta yêu em bây giờ, 
mai em không bên ta ,
Ta nhớ em âm thầm, 

nhớ một vòng tay ấm,
giữa đêm đông ngày nào
nhớ cái buổi đếm  sao
bên chân cầu gió thổi

ta nhớ ngày nông nổi
giận dỗi để em buồn, 
làm lệ em phải tuôn
mà lòng ta cũng khóc

ta nhớ ngày đi học
lóc cóc xe đạp còng
buổi trưa đượm nắng hồng, 
hai cốc chè cùng em

lại nhớ hôm ăn kem
cũng lâu rồi đấy nhỉ
dạo hồ đc mấy tí,
lại thủ thỉ tâm tình

ta nhớ dáng em xinh
ta nhớ tình em thắm,
nhớ cái chuyện ta hâm,
mà em ngô nghê lắm


vì ta đã sai lầm,
em không yêu ta nữa
mà tình đầu muôn thưở
ta sao quên được em



Fwd: 3 năm 7 tháng, lời cuối cho cuộc tình



---------- Thư đã chuyển tiếp ----------

Ngày: 13:23 Ngày 23 tháng 12 năm 2010
Chủ đề: anh
Đến: lqlangtucoi@gmail.com


Sáng nay mình gặp nhau nhưng không nói được nhiều, anh cảm thấy thế nào khi gặp em, nhìn anh gầy hơn nhiều đấy, anh chịu khó ăn uống, giữ gìn sk để tăng thêm mấy cân nữa. em tin là anh sẽ tìm thấy tình yêu đích thực trong thời gian tới. Em nghĩ gặp lại anh chắc em phải hổi hộp hay tim đập rộn ràng như lúc yêu nhau, nhưng không phải như vậy, trái tim em, giờ thay đổi rồi, có lẽ nó đã chết đi 2 lần và nó đã đc hồi sinh trở lại không lâu, nhưng lại là 1 người khác giúp nó trở lại và em cũng không hiểu vì sao lại vậy nữa. Điều mà anh nghĩ là đúng, em không phải là mãi mãi quên anh, mà vẫn nhớ anh, nhưng em có người khác thì đúng. Em đã yêu người khác cách đây không lâu, đc 3 tuần thì anh nhắn tin cho em, nhưng thật sự em thấy có lỗi với anh ấy bởi em đi với anh ấy mà vẫn nghĩ đến anh, em chưa thật sự yêu anh ấy, em biết mình sai và mình còn nặng tình. Nhưng anh ấy cũng vừa là người yêu vừa là người mà em mang ơn, anh đã xuất hiện đúng lúc em yếu đuối và đang bị tổn thương, chuyện của em và anh, anh ấy cũng biết và từng nói để quên 1 người và yêu 1 người rất khó. Và khó hơn nữa là sự đồng ý của gia đình em, anh ấy chỉ hy vọng em cố gắng và tin tưởng anh ấy để đi đến hạnh phúc.  anh ấy tên gì thì anh cũng biết rồi đấy, cái giấy phép lái xe là của anh ấy, xe cũng là xe anh ấy, lần trc em xuống nhà anh đi xe đó là anh ấy và bạn đến em chơi xe bị hỏng nên đi xe em về. hôm nay anh ấy về quê nên em đưa xuống Giáp Bát. Em cũng không biết tại sao lại yêu ng Thanh Hóa, nhưng em sẽ không sống ở TH mà sống ở đây, già thì mới về quê. Anh ấy làm xây dựng, công tác đc 10 năm rồi. Em đã chấp nhận yêu ng ở xa lại làm nghề đó, và em còn phải cố gắng hơn nữa, không để ng ta đá mình  lần nữa. nếu tin này làm anh buồn thì cho em xin lỗi nhé, vì em nghĩ trc sau gì anh cũng biết. Có thể ra trường em sẽ cưới hoặc đầu năm sau nữa, vì anh ấy đã 31 tuổi rồi. Em hy vọng em và anh vẫn là bạn tốt của nhau, chúc anh gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

 




--
Đừng tưởng mày khóc
                           nghĩa là mày đau khổ.
Tuy tao cười
                 nhưng nước mắt ở trong tim.
            ( ^ _ ~ )  lang~tu?coi`  ( ^ _ ~ )
                    QuốcLA _ TM
                       
                                 0927 05 95 96
                                       

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

21:51' Ngày 15/12/2010

Mưa to rồi, lâu rồi mình không dầm mưa. Từ hơn 3 năm rồi, lần đó mưa to  hơn, nặng hạt hơn và cũng không lạnh như bây giờ. Trời mưa rét thật, mình thích trời lạnh chứ không muốn mưa như thế này.
Thiên hạ thường làm gì khi buồn nhỉ? Mình thì thích ăn, ăn thật nhiều, và uống cũng thật nhiều.
Nhớ một ai đó,... khổ thật,....khổ hơn nữa là không biết người ta có còn nhớ đến mình không.
Thật nản, thật chán, thật là nhớ

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

16:20', Ngày 14/12/2010

Hnay trời lại mưa, mưa thật buồn,... Mưa phùn nhỏ, mưa của mùa đông. Không đủ mạnh để làm sạch con đường đầy bụi, không quá nhỏ để đầu trần đi lang thang. Trời cũng se lạnh, và cũng không rét đến mức phải áo trong áo ngoài.

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Buzz từ Trân Nguyễn

 Liên kết tới bài đăng này:
 http://www.google.com/buzz/101699032516447257262/WDRENbum26U/VAN-HOC-NGHE-THUAT-SONG-Trong-cu%E1%BB%99c-ch%C6%A1i-n%E1%BA%A7y
Trong cuộc chơi nầy

Thích Thái Hòa

Bạn biết không? Mọi niềm vui xẩy ra trong thế gian đều dẫn đến hậu quả của thất vọng và khổ đau. Tại sao? Vì lòng tham của con người đối với các lạc thú thế gian là vô hạn, nhưng những cái nhìn và những điều kiện đáp ứng cho lạc thú của con người trong thế gian là hữu hạn. Ở trong thế gian chỉ có vô thường là thường tại trong vô hạn, còn tất cả những gì đang có ở trong thế gian đều bị giới hạn bởi vô thường và đều bị vô thường nuốt mất.

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Buzz từ Trân Nguyễn : Phong Cảnh Chùa Việt Nam

 Liên kết tới bài đăng này:
 http://www.google.com/buzz/101699032516447257262/gH7niwtPGfu/Phong-C%E1%BA%A3nh-Ch%C3%B9a-Vi%E1%BB%87t-Nam



Chùa Bái Đình

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Buzz từ Trang LE

Buzz từ Sang Tran Ngoc: Ðừng hành động khi đang giận dữ


Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.

Người đánh cá nói: "Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài."

Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.

Rất nhanh trí, người đánh cá nói: "Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận."

Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. "Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi."

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: "Ðừng hành động khi đang giận dữ."

Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

Ông gào lên: "Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!"

Vợ ông giải thích: "Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng."

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. "Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa", người đánh cá phấn khởi nói.

"Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi." Vị samurai trả lời, "Ngươi đã trả nợ rồi."


Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

17h17 ngày 07.11.2010

Chiều muộn,.....

dạo này trời trở gió rồi, không khí lạnh, càng thấy cô đơn,.... Mọi chuyện càng trở nên khó khăn đối với mình, chả hiểu sao năm nay đen đủi thế. Năm nay mới là con dần, chưa đến hạn tuổi, đầu năm cũng có đi lễ lạt vài nơi , sao mà vẫn đen đủi thế nhỉ, buồn thật,.... tiền hết, tình tan, bạn phản, công việc cũng dở dang, mọi thứ dường như đang quay lưng với chính mình. Không hiểu mình đã làm nên tội vạ gì nhỉ. Cứ như bị trừng phạt ấy,...

2 ngày nay mới ăn 1 bữa cơm, mà chả thấy có cảm giác đói gì cả,.... Mình sắp đắc đạo rồi ^_^, sắp trở thành người " không ăn thức ăn của trần gian".... ^^'

Dạo này không biết ở nhà thế nào...mấy hôm nay không gọi về, mà cũng chả biết gọi về làm gi nữa, dễ bị mắng lắm,...

26.11...cũng tầm này, à không, muộn hơn khoảng 1 tiếng, mình bị trộm đột nhập, xót xa, không phải vì mất tiền, mất điện thoại,.... mà cái ví, trong ví không có gì, tiền lẻ, 2 cái thẻ ( không có tiền ), giấy tờ cũng không sợ...... thế mà buồn. Chỉ có 2 thứ quý giá trong đó, ảnh của em, à mà cả cái ví nữa, kỷ niệm xót xa.

Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...

Không biết em có bạn trai mới chưa, mùa đông này lạnh, em hãy mặc ấm nhé. Mà thời tiết thế này, cũng nên có bạn trai mới đi, rồi thỉnh thoảng... cũng bạn đi ăn ốc,dạo công viên, .... có đôi có lứa mùa đông cũng trôi qua nhanh hơn, và bớt lạnh hơn , em nhỉ...
Nhớ về em... Trong những lúc cô đơn trở về
Nhớ về em... Nhớ ánh mắt môi cười thơ ngây
Nhớ về em... Trong tiếc nuối nhớ mong, trông chờ trở về chốn xưa
Trọn cả suốt đời này ta vẫn thương nhớ về em.


Ngày mai thi TM12, nghiệp vụ đếch gì, cả tháng này mình đâu có học hành gì đâu, ktra với ktreo, chán. Cuộc sống không mục đích, mình dần dần hiểu rõ cái cảm giác chán sống nó là như thế nào,
Bây giờ,... mình thực sự là tay trắng, không những tay trắng mà còn nợ nần chồng chất nữa ấy chứ, mình thực sự không biết bắt đầu từ đâu, nên như thế nào, phải làm gì, mình sợ tiếp xúc với mọi thứ, chỉ muốn sống bình dị thôi, yên tĩnh như cái thời gian trước đây mà mình đã trải qua, nó êm đềm biết bao, sao bây giờ quay lại khó thế nhỉ.
nghĩ đi nghĩ lại cũng đâu có khó khăn gì đâu,... do mình cả. Mình không kiểm soát đc thời gian, tâm lý, mọi chuyện phát sinh, từ bao giờ nhỉ. Không phải mình không nhận ra, nhưng sao mình không làm gì để ngăn chuyện đó lại nhỉ. Qua cơn bĩ cực sẽ đến hồi thái lai chăng,... nhưng bao giờ mới đến khi đó đây,...... Có lẽ nó chỉ đến khi mình thay đổi, phải đó đời thay đổi khi chúng ta thay đổi. Chả phải mình vẫn vênh mặt với đời bằng câu nói đó hay sao,...
Tạm thời thế đã, chuyện thay đổi thế nào, mình sẽ dần dần xem xét, sẽ vất vả lắm đây.......... cố lên thằng còi

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

Buzz từ Do Cao Cuong

 Liên kết tới bài đăng này:
 http://www.google.com/buzz/109312321156978829016/MQvB5rcfvvD/Anh-%C4%91i-r%E1%BB%93i-em-bi%E1%BA%BFt-s%E1%BB%91ng-ch%E1%BA%ADm-h%C6%A1n

22:58 Do Cao Cuong: Anh đi rồi em biết sống chậm hơn...
Anh đi rồi em biết sống chậm hơn...
Anh đi rồi nắng tắt chiều nay
Chỉ còn em và màn mưa chung bước
Nỗi nhớ như chiếc gương vỡ òa trong ngực
Gieo vào lòng gánh nặng những đam mê

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Liên Hệ email: Lqlangtucoi@gmail.com DĐ: 0932230388