Hey , sang tháng mới rồi, thời gian cứ trôi nhanh như con chó chạy ngoài đồng, tuổi đã lớn, mà vẫn cứ lông bông, ^.^
Nói vậy chứ mình vẫn còn ngoan chán, hehe, tháng này cố gắng làm, chắc cũng đủ trả nợ đây, việc mình nhờ làm thủ tục bên prudential chắc chưa xong, xong đc cũng không biết làm gì, cứ cố gắng lên , chuyện đâu còn có đó, thịt chó khắc có mắm tôm.
à nhắc thịt chó mới nhớ, tuần sau tính huy động anh em quậy thịt chó chơi, cũng sắp sinh nhật mình mà, mượn hoa kính phật chơi
Tìm kiếm Blog này
Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010
giới thiệu
Chào các anh chị cùng quý vị và các bạn
em mới thêm lĩnh vực kinh doanh mới
( hehe tham gia tí chút kiếm tiền đi chợ thôi các bác ạ,) mong các bác ủng hộ
blog chương trình này em mới lập hiện tại chưa có nhiều thông tin, em sẽ cập nhật thông tin thường xuyên hơn
các bác vào thăm nhé :
http://sosimre.blogspot.com/
em mới thêm lĩnh vực kinh doanh mới
( hehe tham gia tí chút kiếm tiền đi chợ thôi các bác ạ,) mong các bác ủng hộ
blog chương trình này em mới lập hiện tại chưa có nhiều thông tin, em sẽ cập nhật thông tin thường xuyên hơn
các bác vào thăm nhé :
http://sosimre.blogspot.com/
Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010
Ngày buồn
Hôm nay lại là ngày 23 ngày này quen thuộc với mình quá! tính từ tháng 3 thì nó là sinh nhật của mình, tháng 4 là tròn 1 tháng tính thời gian ngược là hơn 22 năm về trước, tháng 5 thì còn dặc bịt hơn nhiều nhưng giờ thì không còn ý nghĩa gì cả. Dường như mình vẫn chưa quen với cái cảm giác thiếu thiếu như vậy lẽ ra mình phải vui vẻ và nhận đc cái gì đó trong ngày này. Cả ngày hôm nay đi làm không có gì đặc biệt cả, mình mua hoa đến công ty rồi cắm, ngắm nghía tác phẩm của mình,rồi nhận công văn gửi đến, đánh bảng chấm công cho đội chỉnh lý. Buổi chiều giao dịch với 1 cơ quan qua điện thoại, rồi vào mạng xem tin tức và gửi mail cho mấy công ty. Không biết khi nào mình mới lấy lại được niềm vui và mất đi cảm giác như này, khó quá......mình có cái ảnh ở Đà Nẵng rất đẹp nhưng không phù hợp với bài đăng này thôi cớ cho vào để thêm sinh động.
Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010
nơi thuộc vè nỗi nhớ - chuyện buồn tình yêu

Hôm qua mình thuộc về nhau
Hôm nay mình xa nhau - người lạ
Đêm qua, là 1 đêm thật dài đối với em, em cố ru mình vào giấc ngủ nhưng dường như thời gian đang trốn chạy và nỗi buồn, nỗi nhớ cứ vây quanh.
Vùi chôn tất cả là quá khó với em,thật khó để đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chúng ta, rất buồn, rất đau khổ, mất tất nhiều nước mắt và thời gian.
Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010
kỳ nghỉ hè
Năm nay mình không được nghỉ hè 1 cách thoải mái như mấy năm trước, mình phải ôn thi và đi làm. về nhà được có 9 ngày thì bố ốm, Sếp lại gọi đi ký hợp đồng cùng Sếp vừa vui vừa lo, vui vì mình có cơ hội được tiếp xúc với nhiều, được va chạm và có thê kinh nghiệm trong nghề nghiệp, còn lo là không làm được việc, lo 1 số thứ nữa, năm nay mình nhiều chuyện buồn thật từ đầu năm đến giờ phải trải qua bao nhiêu khó khăn, học hành, công việc nhất là chuyện tình cảm, mọi chuyện tưởng như đang được yên ổn... đúng là chẳng thể biết chuyện gì sẽ xảy ra............
09:37' 17.07.2010
hey, lâu lắm mới đi làm, c/goi lại không có. cứ làm ăn thế này thì căng thẳng quá thôi.
buồn thật, năm nay làm ăn thất thu, đầu năm đến giờ làm ăn chả đâu vào đâu, công việc thì dở dang tình yêu thì lỡ làng, chẳng mấy mà yêu nhau 3 năm, thế mà cũng không thành.
buồn... nhưng biết làm sao nhỉ, chuyện gì đã qua thfi cũng cho qua thôi
mọi chuyện đến đâu thì đến, việc gì phải vội nhỉ, dù sao mình vẫn còn trẻ, mới 24 tuổi chứ đâu, hehehe, đời còn dài, gái còn đầy,
hnay tưởng bảo mà, sao lại nắng to thế nhỉ, ngồi cạnh của sổ mà chói chang quá,
có những lúc thấy lòng thổn thức
thấy rạo rực mà chảng biết vì sao
Bước….. thật chậm…… để quên …..một người , đằng sau…… dĩ vãng chưa phai màu. Hãy….. nhìn về …..nơi phía …xa chân trời , để thấy …..ánh bình minh. Nếu …..tình cờ ……anh với em…. gặp mặt, nhìn nhau…. ta biết vui hay buồn. Nếu 1…… ngày trông thấy….. anh trên đường, nhìn anh ……em có cười không ?
buồn thật, năm nay làm ăn thất thu, đầu năm đến giờ làm ăn chả đâu vào đâu, công việc thì dở dang tình yêu thì lỡ làng, chẳng mấy mà yêu nhau 3 năm, thế mà cũng không thành.
buồn... nhưng biết làm sao nhỉ, chuyện gì đã qua thfi cũng cho qua thôi
mọi chuyện đến đâu thì đến, việc gì phải vội nhỉ, dù sao mình vẫn còn trẻ, mới 24 tuổi chứ đâu, hehehe, đời còn dài, gái còn đầy,
hnay tưởng bảo mà, sao lại nắng to thế nhỉ, ngồi cạnh của sổ mà chói chang quá,
có những lúc thấy lòng thổn thức
thấy rạo rực mà chảng biết vì sao
Bước….. thật chậm…… để quên …..một người , đằng sau…… dĩ vãng chưa phai màu. Hãy….. nhìn về …..nơi phía …xa chân trời , để thấy …..ánh bình minh. Nếu …..tình cờ ……anh với em…. gặp mặt, nhìn nhau…. ta biết vui hay buồn. Nếu 1…… ngày trông thấy….. anh trên đường, nhìn anh ……em có cười không ?
Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010
Buzz từ Sang Tran Ngoc
Chuyện ngụ ngôn con kiến & bài học về quản lý
LTS: Hôm trước đồng nghiệp gửi cho câu chuyện về con kiến được viết bởi PR. Obrigado Mário và dịch sang tiếng Anh từ tiếng Bồ, rất hỏm hỉnh, vui vui và có ý nghĩa sâu sắc về quản lý. Có thể bạn sẽ...
LTS: Hôm trước đồng nghiệp gửi cho câu chuyện về con kiến được viết bởi PR. Obrigado Mário và dịch sang tiếng Anh từ tiếng Bồ, rất hỏm hỉnh, vui vui và có ý nghĩa sâu sắc về quản lý. Có thể bạn sẽ...
LTS: Hôm trước đồng nghiệp gửi cho câu chuyện về con kiến được viết bởi PR. Obrigado Mário và dịch sang tiếng Anh từ tiếng Bồ, rất hỏm hỉnh, vui vui và có ý nghĩa sâu sắc về quản lý. Có thể bạn sẽ thường gặp trong môi trường làm vịec của bạn. Nội dung là như thế này: Bạn đang làm việc tốt và hiệu quả, nhưng ông chủ lại muốn hiệu quả hơn và mọi thứ phải được giám sát. Thế là một ban bệ hoành tráng về quản lý được lập ra. Đủ thứ quy định hầm bà lằng được ban hành. Mọi thứ rối tung lên, chi phí họat động ngày càng tăng, hiệu quả kinh doanh ngày càng giảm. Sau khi xem xét mọi việc. Thế là bạn ... bị sa thải vì làm việc không hiệu quả nữa. C'est la vie! Nhiều lúc đời là thế.
Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010
Về nghề CSKH
Buồn buồn ngồi viết thơ chơi
Tâm sự đôi lời về người nhân viên
Luôn lắng nghe những than phiền
Cũng thường phải chịu thằng điên giở trò
Không gian thì cứ bo bo
Cái tai cái miệng o o suốt ngày
Cô bảo cái giọng anh hay
Có thằng lại bảo giống Gay quá chừng
Công việc thì cứ lừng khừng
Cả năm thì vẫn cầm chừng như xưa
Làm ngày chẳng đc nghỉ trưa
Làm tối thì lại nửa khuya mới zìa
Tên nghề nghe thật oai ghê
Nhưng mà công việc chẳng dễ dàng đâu
Lâu lâu Giám sát gõ đầu
Bên đài quy tội : " anh ngầu nên die "
Gắng gượng ngày một ngày hai
Vì kiếm sống khó thân trai cũng đành
Gia đình , tiền bạc, thanh danh
Tất cả mọi thứ trôi nhanh qua ngày
Nhận lương thì lại cùng say
Anh em tụ tập, quần quây zô hò
Rồi lại tâm sự nhỏ to
Chuyện cô khách hàng nhỏ nhỏ xinh xinh
Rằng việc thì cũng thật Đinh
Khó nhai khó nuốt cảm tình cũng không
Nhưng cũng đỡ cảnh lông bông
Còn đỡ hơn phải chạy rông ngoài đường
Tâm sự đôi lời về người nhân viên
Luôn lắng nghe những than phiền
Cũng thường phải chịu thằng điên giở trò
Không gian thì cứ bo bo
Cái tai cái miệng o o suốt ngày
Cô bảo cái giọng anh hay
Có thằng lại bảo giống Gay quá chừng
Công việc thì cứ lừng khừng
Cả năm thì vẫn cầm chừng như xưa
Làm ngày chẳng đc nghỉ trưa
Làm tối thì lại nửa khuya mới zìa
Tên nghề nghe thật oai ghê
Nhưng mà công việc chẳng dễ dàng đâu
Lâu lâu Giám sát gõ đầu
Bên đài quy tội : " anh ngầu nên die "
Gắng gượng ngày một ngày hai
Vì kiếm sống khó thân trai cũng đành
Gia đình , tiền bạc, thanh danh
Tất cả mọi thứ trôi nhanh qua ngày
Nhận lương thì lại cùng say
Anh em tụ tập, quần quây zô hò
Rồi lại tâm sự nhỏ to
Chuyện cô khách hàng nhỏ nhỏ xinh xinh
Rằng việc thì cũng thật Đinh
Khó nhai khó nuốt cảm tình cũng không
Nhưng cũng đỡ cảnh lông bông
Còn đỡ hơn phải chạy rông ngoài đường
Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010
Thơ Vui
---------- Forwarded message ----------
From: Huyền Dương thị
Date: 19-06-2010 09:24
Subject: gui thoĐám Cưới
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì pháo cấm cả làng im re.
Tám giờ có một chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra cóc biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú dể màu kem đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dâu chú rể thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo hai chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ: Vàng tây????
Chú rể quắc mắt: tây thế éo nào!
Nhẫn anh mua ở hàng Đào
Em an tâm nhớn, thôi vào thắp hương
Cả hai đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái rất lâu rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm xầm vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện: đã về đến nơi
Bố mẹ thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.!
__________________
From: Huyền Dương thị
Date: 19-06-2010 09:24
Subject: gui thoĐám Cưới
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì pháo cấm cả làng im re.
Tám giờ có một chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra cóc biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú dể màu kem đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dâu chú rể thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo hai chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ: Vàng tây????
Chú rể quắc mắt: tây thế éo nào!
Nhẫn anh mua ở hàng Đào
Em an tâm nhớn, thôi vào thắp hương
Cả hai đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái rất lâu rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm xầm vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện: đã về đến nơi
Bố mẹ thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.!
__________________
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

